Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà đời sống nông nghiệp là chủ yếu và thường xuyên phải đối mặt với thiên tai, mất mùa dẫn đến đói kém triền miên. Trong những hoàn cảnh khốn khó ấy, tình làng nghĩa xóm, sự tương trợ lẫn nhau trở thành yếu tố sống còn. Người xưa đã đúc kết kinh nghiệm rằng, chính những lúc cơ hàn, hoạn nạn mới thấy rõ được tình nghĩa con người. Tuy nhiên, khi cuộc sống dần ổn định hơn, kinh tế khấm khá hơn, con người có của ăn của để, có "xưởng có nhà" thì đôi khi lại dễ nảy sinh tâm lý "lơ", quên đi cái khó khăn đã qua, quên đi những người đã từng giúp đỡ mình, hoặc quên đi những bài học quý giá từ quá khứ. Câu ca dao là lời nhắc nhở về sự khiêm tốn, biết ơn và giữ gìn đạo lý truyền thống, tránh xa thói hư tật xấu có thể nảy sinh khi no đủ.