Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt và tâm tư tình cảm của người dân lao động Việt Nam xưa, đặc biệt là những người phụ nữ trong các mối quan hệ tình cảm. Trong xã hội phong kiến, phụ nữ thường có vị thế yếu đuối, phụ thuộc nhiều vào người đàn ông. Họ gửi gắm tâm tư tình cảm, sự mong cầu về một cuộc sống ấm êm, hạnh phúc qua những lời ca, tiếng hát. "Vịn vế kề vai" là hình ảnh ẩn dụ cho sự gắn bó, yêu thương, cùng nhau san sẻ gánh nặng cuộc sống, "vế" ở đây có thể hiểu là con thuyền hay gánh hàng, ám chỉ sự đồng hành trong công việc và cuộc sống. "Trần ai một mình" là nỗi đau đớn, khổ sở khi bị bỏ rơi, đơn độc đối mặt với khó khăn, bất hạnh. Sự đối lập giữa "hồi nào" và "bây giờ" cùng với hai hình ảnh "vịn vế kề vai" và "trần ai một mình" đã khắc họa chân thực bi kịch của tình yêu tan vỡ, sự phản bội trong tình nghĩa, phản ánh cái nhìn đầy xót xa về thân phận người phụ nữ trong xã hội xưa.