Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này thuộc về thể loại ca dao than thân, thường được các tầng lớp phụ nữ, đặc biệt là những người có cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, hoặc bị ép duyên, hoặc lấy chồng xa quê, hoặc chồng vô tâm, vũ phu, đã cất lên để bày tỏ nỗi lòng. Trong xã hội phong kiến xưa, người phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ nông thôn, có vị trí thấp kém, chịu nhiều ràng buộc bởi lễ giáo, gia đình và xã hội. Họ thường không có quyền tự quyết định cuộc đời mình, đặc biệt là trong hôn nhân. Nhiều cuộc hôn nhân được sắp đặt dựa trên lợi ích gia đình, của cải, địa vị, chứ không dựa trên tình yêu thương. Người phụ nữ sau khi lấy chồng thường phải rời xa quê hương, gia đình để về sống nơi đất khách, một mình đối mặt với cuộc sống mới, với người chồng xa lạ, có khi là người chồng không yêu thương, không quan tâm, hoặc thậm chí là hành hạ. Hình ảnh "đầu chày đít thớt" gợi lên sự bấp bênh, cô độc, không được ai đoái hoài, tự mình phải gánh vác mọi thứ. "Ngồi xơi một mình" càng tô đậm thêm sự lẻ loi, trống vắng, không có hơi ấm gia đình, không có sự sẻ chia tình cảm.