Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca "Khóc hổ ngươi cười ra nước mắt" và những câu tiếp theo thường gắn liền với thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là những người có cuộc đời bất hạnh, chịu nhiều oan trái. Trong bối cảnh xã hội trọng nam khinh nữ, người phụ nữ thường có ít tiếng nói, dễ bị gả bán theo sự sắp đặt của gia đình, hoặc phải chịu cảnh chồng chê, mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn. Khi gặp biến cố, họ không có quyền tự quyết định số phận mình mà đành ngậm đắng nuốt cay, "vuốt mặt" để che đi nỗi nhục, rồi âm thầm "kêu trời" trong tuyệt vọng. Niềm tin vào "duyên số", "ông trời" phản ánh quan niệm dân gian về sự chi phối của số phận, vũ trụ đối với cuộc đời con người, đặc biệt là những người yếu thế trong xã hội. Lời than trách "gió", "mưa" là cách nhân hóa, gửi gắm nỗi oán giận vào thiên nhiên, thể hiện sự cô đơn, bế tắc khi không còn ai để chia sẻ.