Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm giáo dục con cái trong các gia đình nông nghiệp truyền thống Việt Nam. Xưa kia, cuộc sống dựa nhiều vào nông nghiệp, vai trò của người cha thường nghiêm khắc, còn người mẹ thì mềm mỏng hơn. Tuy nhiên, cốt lõi của giáo dục là làm sao để con cái vừa phát triển trí tuệ, vừa có đạo đức. Từ "khôn" ám chỉ sự thông minh, hiểu biết, có khả năng tự lập trong cuộc sống. Còn "ngoan" là sự vâng lời, hiếu thảo, biết kính trên nhường dưới. Hai yếu tố này cần song hành để tạo nên một con người toàn diện. Việc dạy dỗ chỉ chú trọng một mặt, ví dụ chỉ bắt con "ngoan" mà không khuyến khích sự tìm tòi, sáng tạo, hoặc ngược lại, chỉ khuyến khích sự "khôn" mà bỏ qua giáo dục đạo đức, lễ nghĩa, đều có thể dẫn đến những lệch lạc trong tính cách và hành vi.