Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc quan niệm "trọng nam khinh nữ" và "thờ cúng tổ tiên" ăn sâu vào tiềm thức người Việt trong xã hội phong kiến. Trong một xã hội nông nghiệp lúa nước, con trai được xem là người lao động chính, gánh vác việc đồng áng và là người duy trì hương hỏa, nối dõi tông đường. Việc sinh con trai là niềm tự hào, là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người đàn ông. Ngược lại, con gái đến tuổi lấy chồng sẽ "theo chồng", về nhà chồng, trở thành người của dòng họ bên kia. Nếu một gia đình chỉ có con gái, họ sẽ gặp khó khăn trong việc thờ cúng tổ tiên sau này, vì theo quan niệm cũ, người con rể, dù có ở rể, cũng không hoàn toàn thuộc về dòng họ vợ. Họ chỉ có thể "đứng ngoài ngó vô", không có quyền hương khói, tế lễ cho ông bà bên vợ. Điều này gây ra nỗi mặc cảm, tủi thân cho cả người đàn ông không có con trai lẫn người con rể, bởi họ cảm thấy mình không trọn vẹn vai trò, bổn phận với gia đình bên vợ.