Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động và sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người làm nông nghiệp. Tre là một loại cây gắn bó mật thiết với đời sống con người, được sử dụng để làm nhà, làm đồ dùng và cả làm lạt để buộc, bó. Trong đó, việc làm lạt đòi hỏi nguyên liệu phải có độ dẻo dai, chắc chắn. Tre già, tre bánh tẻ mới cho ra lạt tốt. Còn tre non, vì còn mềm, non nớt nên khi chẻ ra làm lạt sẽ dễ bị mục, mau hỏng, không chịu được sức nặng hay sự ràng buộc lâu dài. Chính từ kinh nghiệm thực tế này, người xưa đã liên hệ với mối quan hệ tình cảm. Khi tình yêu hay lời hứa của một người không còn vững chắc, dễ dàng thay đổi như tre non làm lạt thì người ta mới thốt lên câu này. Nó phản ánh nỗi buồn, sự tủi thân của người phụ nữ khi bị người yêu phụ bạc, vì một tình cảm "non nớt", "yếu đuối" mà đánh mất đi hạnh phúc, bị bỏ rơi "còn son không thèm".