Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là vào những thời kỳ kinh tế khó khăn, mất mùa hoặc chiến tranh. Nông nghiệp vốn là ngành kinh tế chủ đạo, nhưng người nông dân thường xuyên phải đối mặt với thiên tai, mất mùa, dẫn đến cảnh đói nghèo. Khi đó, việc vay mượn, đặc biệt là vay lúa, trở thành nhu cầu thiết yếu để sinh tồn hoặc để tái sản xuất. Tuy nhiên, những kẻ giàu có, địa chủ, hoặc thương nhân, lợi dụng hoàn cảnh khốn khó của người dân, đã thực hiện hành vi cho vay nặng lãi. Chúng thường đưa ra những điều khoản vay vô cùng khắc nghiệt, với lãi suất cắt cổ, vượt xa khả năng chi trả của người vay. "Lúa một chục, trả một thiên" là cách nói cường điệu để mô tả sự chênh lệch phi lý đó, thể hiện sự bất bình và căm ghét của người dân đối với tệ nạn này. "Một thiên" có thể ám chỉ một lượng lúa gấp nhiều lần số lúa gốc đã vay, hoặc chỉ một cái nia (thúng) đầy, ám chỉ số tiền lãi khổng lồ, khiến người vay dù còng lưng làm cả năm trời cũng không trả hết nợ, thậm chí còn mắc nợ nhiều hơn.