Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà cấu trúc làng xã và các mối quan hệ quyền lực có ảnh hưởng nặng nề đến đời sống tinh thần của người dân. 'Ông xã', 'ông cai' là những từ chỉ những người có chức sắc, có quyền lực trong làng hoặc trong guồng máy quan lại thời bấy giờ. Xã hội xưa thường phân cấp rõ rệt, và sự xuất hiện của những người có quyền lực thường thu hút đám đông xu nịnh, nịnh bợ. Ngược lại, khi không có ai 'ra oai', không có lợi lộc gì thì mọi người lại trở nên thờ ơ, xa lánh. Câu ca dao này ra đời như một tiếng thở dài, một lời châm biếm cay đắng về cái sự bạc bẽo, vô tình của con người trong một xã hội mà địa vị và quyền lực được đặt lên trên tình nghĩa. Nó phản ánh kinh nghiệm sống, sự quan sát tinh tế của người dân lao động về những thói hư tật xấu trong các mối quan hệ xã hội, đặc biệt là sự phù phiếm, giả tạo của những kẻ chỉ biết nịnh trên, đạp dưới.