Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là ở những vùng nông thôn, nơi các mối quan hệ hôn nhân thường bị chi phối bởi nhiều yếu tố như môn đăng hộ đối, tài sản, và cả những quan niệm dân gian về tướng mạo. Quan niệm về cái đẹp và sự may mắn qua nét mặt rất phổ biến. "Má miếng bầu" có thể hiểu là má hóp, gò má cao, hoặc khuôn mặt không phúc hậu theo cách nhìn của người xưa, thường được cho là mang lại điều không tốt lành hoặc gây cảm giác khó chịu. "Mặt chữ điền" lại là khuôn mặt vuông vức, đầy đặn, được xem là phúc hậu, vững chãi, biểu tượng cho sự sung túc, an lành. "Tiền rưỡi" chỉ sự không trọn vẹn, có thể là về nhan sắc, hoặc về gia cảnh, nhưng vì cái tướng mạo tốt nên người ta vẫn muốn cưới. Câu ca dao phản ánh thực tế các bậc cha mẹ xưa thường xem xét kỹ lưỡng tướng mạo của con dâu, con rể để quyết định, đôi khi bất chấp sự không tương xứng về các mặt khác, miễn là hợp 'tướng'. Nó cho thấy vai trò của tín ngưỡng dân gian trong đời sống hôn nhân và quan niệm thẩm mỹ của người Việt xưa.