Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà các chuẩn mực đạo đức và ngoại hình dành cho phụ nữ rất khắt khe. Người xưa quan niệm, người phụ nữ lý tưởng phải có vẻ đẹp đoan trang, kín đáo, với khuôn miệng trái xoan, đôi môi chúm chím và ánh mắt dịu dàng, không được thể hiện sự thô lỗ hay tính lẳng lơ. "Miệng rộng, môi mỏng" bị xem là biểu hiện của sự ăn nói hàm hồ, thiếu duyên dáng, có thể dẫn đến những lời lẽ không hay. "Liếc ngang" ám chỉ ánh mắt không thẳng thắn, có phần tinh ranh, lẳng lơ, thiếu sự nghiêm túc và đứng đắn. Trong một xã hội trọng Nho giáo, đề cao vai trò của người phụ nữ trong gia đình và giữ gìn thuần phong mỹ tục, những đặc điểm này bị coi là điềm gở, báo hiệu người phụ nữ đó có thể không giữ được nếp nhà, dễ lẳng lơ, ảnh hưởng đến danh tiết của gia đình. Do đó, câu ca này là sự đúc kết kinh nghiệm sống, là lời khuyên răn để các cô gái trẻ rèn giũa bản thân, giữ gìn phẩm hạnh và có cách ứng xử mực thước.