Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là ở những làng quê nông nghiệp. Việc bắc cầu qua sông là một thử thách lớn đối với đời sống sinh hoạt và sản xuất của người dân. Sông nước là đặc trưng của nhiều vùng miền, nhưng việc đi lại, vận chuyển qua sông luôn gặp nhiều khó khăn. Để bắc được một cây cầu, không chỉ tốn kém về vật lực, công sức mà còn đòi hỏi sự đồng lòng của cả cộng đồng. Trong khi đó, cuộc sống của người phụ nữ xưa, đặc biệt là những người phụ nữ nghèo khó, goá bụa hoặc phải lấy chồng xa, thường rất bấp bênh. Họ không có quyền tự quyết định số phận, thường phải đi ở rể, làm dâu nơi xa lạ hoặc thậm chí phải “hầu hạ” nhiều gia đình khác nhau để kiếm sống, để có một mái ấm. Hình ảnh cây cầu tượng trưng cho sự ổn định, vững chắc, là ước mơ khó đạt được. Còn người phụ nữ, với thân phận "phận gái", lại càng khó có được chỗ dựa an toàn, vững vàng. Câu ca đã mượn hình ảnh thực tế đời sống để nói lên nỗi lòng, sự tủi khổ của người phụ nữ, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của dân gian với thân phận họ.