Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan niệm của người Việt xưa về sự nghiệp, công danh và đạo lý làm người. Trong xã hội phong kiến, con đường hoạn lộ hay gây dựng cơ nghiệp thường gian nan, đòi hỏi sự bền bỉ, đôi khi có những vấp ngã, sai lầm. "Lưu lạc giang hồ" không chỉ là sự phiêu bạt về địa lý mà còn ám chỉ những quãng đời chông chênh, mất phương hướng, thậm chí sa ngã vào những con đường không chính đáng do hoàn cảnh xô đẩy hoặc tuổi trẻ bồng bột. Tuy nhiên, người Việt luôn đề cao chữ "tỉnh", chữ "ngộ". "Tu tỉnh" ở đây mang ý nghĩa thức tỉnh lương tâm, nhận ra lỗi lầm, quay trở về với con đường đúng đắn, với những giá trị truyền thống tốt đẹp. "Cơ đồ lại nên" thể hiện niềm tin vào sự phục hồi, khả năng làm lại cuộc đời sau khi đã "tu tỉnh". Nó phản ánh quan niệm nhân văn, bao dung, tin vào khả năng tự sửa đổi của con người, dù cho họ đã trải qua bao nhiêu gian truân, lầm lỗi.