Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn cuộc sống lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam, đặc biệt là những người con gái trong lứa tuổi cập kê. Hình ảnh 'đám mạ ba rò' gợi lên bối cảnh đồng quê thanh bình, gắn liền với nghề trồng lúa nước. Việc chăm sóc mạ, cấy lúa là công việc quan trọng, đòi hỏi sự tỉ mỉ và theo dõi sát sao. Trong quá trình lao động, các cô gái thường tiếp xúc, gặp gỡ những chàng trai cùng làng, cùng xóm. Tình cảm nảy sinh một cách tự nhiên. Tuy nhiên, trong xã hội xưa, đặc biệt là với phụ nữ, việc thể hiện tình cảm trai gái rất kín đáo, e dè. Câu ca thể hiện sự bối rối, ngập ngừng của cô gái khi đứng trước một người mình có tình cảm nhưng chưa dám gọi tên mối quan hệ. 'Anh' là tiếng gọi thân mật, thể hiện sự gần gũi, yêu mến, nhưng sự ngượng ngùng khiến cô gái không thể gọi. 'Trò' là cách gọi xã giao, xa lạ, thể hiện sự không thân thiết, nhưng gọi như vậy lại càng làm tăng thêm khoảng cách và nỗi buồn. Có lẽ, đối tượng mà cô gái để ý không hẳn là 'anh' theo nghĩa thông thường, mà có thể là một người mà cô thầm thương trộm nhớ, hoặc là một người có địa vị cao hơn một chút, khiến cô không dám tùy tiện xưng hô. Hoặc đơn giản, cô gái đang phân vân không biết nên bày tỏ tình cảm của mình một cách trực tiếp hay giữ im lặng, và cảm thấy mọi cách gọi đều không phù hợp với tâm trạng phức tạp.