Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, chủ yếu là ở các làng quê nông nghiệp. Trong xã hội truyền thống, nơi mà mối quan hệ làng xóm, họ hàng, cộng đồng có vai trò quan trọng, việc quan sát và đánh giá con người qua cử chỉ, điệu bộ, đặc biệt là ánh mắt là vô cùng phổ biến. Người xưa tin rằng, hành vi và tâm lý con người thường biểu hiện ra bên ngoài. Ánh mắt nhìn thẳng, rõ ràng thể hiện sự tự tin, lòng ngay thẳng, không có gì che giấu, thường gắn liền với những người làm ăn lương thiện, ngay chính. Ngược lại, ánh mắt liếc ngang, liếc dọc, nhìn trộm, lén lút thường gắn với những kẻ có ý đồ xấu, muốn che giấu điều gì đó, hoặc có tâm địa không trong sáng, như kẻ trộm cắp, kẻ gian lận trong làm ăn, hay kẻ có ý đồ xấu xa với người khác. Câu ca dao phản ánh kinh nghiệm dân gian về cách nhận diện, phân biệt người tốt và kẻ xấu, từ đó giúp cộng đồng duy trì trật tự, ổn định và đề phòng kẻ gian. Nó cũng thể hiện quan niệm đạo đức của người Việt xưa, đề cao sự trung thực, thẳng thắn.