Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà phần lớn dân chúng sống dựa vào nông nghiệp và chịu nhiều ảnh hưởng của thiên tai, mất mùa. Cuộc sống của người nông dân thường xuyên bấp bênh, thiếu thốn. Để có cái ăn, cái mặc, họ phải làm lụng vất vả quanh năm. Sự nghèo đói không chỉ về vật chất mà còn ảnh hưởng đến điều kiện sinh hoạt. Họ không có nhà cửa vững chãi, phải sống trong những căn nhà tranh vách đất, thậm chí phải "mượn lấy trời che". "Mua tranh lợp hè" cho thấy sự eo hẹp về vật liệu lợp nhà, phải chắp vá, tạm bợ. "Thiếu trước hụt sau" diễn tả sự thiếu thốn triền miên, không bao giờ đủ dùng. Tiền bạc khan hiếm, "tiền của ở tại nhà giàu" càng tô đậm thêm sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội. Những vật dụng thiết yếu như mắm muối, củi rau cũng trở nên xa xỉ, phải "ngoài chợ", "ngoài đường" mới có, ám chỉ việc phải đi xin hoặc nhặt nhạnh. Giấc ngủ cũng vô cùng giản dị, "lấy đất làm giường", "lấy trời làm chiếu", "lấy sương làm mền", cho thấy sự gắn bó với thiên nhiên nhưng cũng là minh chứng cho sự cùng quẫn. Ngay cả việc trang trải cuộc sống cơ bản như "tạm đỡ dĩa khoai" cũng chỉ là giải pháp tạm thời, chỉ mong "kiếm có thì vài miếng cơm". Tuy nhiên, đằng sau bức tranh nghèo khổ ấy là một khát vọng mãnh liệt: "Canh hai thức dậy văn Nôm sử Kiều". Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt, người nông dân vẫn dành thời gian để học hỏi, trau dồi tri thức, mong tìm con đường thoát nghèo và làm giàu cho bản thân, cho quê hương.