Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tiễn của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với nền nông nghiệp lúa nước. Trong xã hội phong kiến, đời sống của người dân thường rất bấp bênh, phụ thuộc nhiều vào mùa màng. Những năm mất mùa, đói kém xảy ra thường xuyên, khiến con người lâm vào cảnh khốn cùng. Trong hoàn cảnh đó, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, buộc họ phải làm mọi cách để tồn tại, kể cả những việc trái với luân thường đạo lý. Ngược lại, khi cuộc sống no đủ, người ta có điều kiện để suy nghĩ, tu dưỡng đạo đức, hành xử văn minh hơn. "Bụt" và "ma" là hai hình tượng đối lập quen thuộc trong văn hóa dân gian, tượng trưng cho thiện và ác, cái đẹp và cái xấu, được nhân dân mượn để diễn tả sự biến đổi của con người khi đối mặt với hai thái cực vật chất: no và đói.