Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng ra đời từ rất sớm trong đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt. Trong xã hội xưa, lao động sản xuất đòi hỏi sự nhịp nhàng, ăn ý và thấu hiểu lẫn nhau giữa mọi người. Những người nông dân cần phải nhanh chóng nắm bắt tình hình, ý định của nhau qua những tín hiệu, lời nói ít ỏi để cùng nhau thực hiện công việc. Người nói nhiều, nói dài thường bị coi là thiếu năng lực, hoặc cố tình che giấu điều gì đó, không đáng tin cậy trong công việc chung. Hơn nữa, trong các mối quan hệ xã hội, giao tiếp ứng xử là vô cùng quan trọng. Ông cha ta đã đúc kết kinh nghiệm rằng, người hiểu chuyện thường không cần nói nhiều, lời nói của họ thường cô đọng, súc tích và mang nhiều ý nghĩa. Ngược lại, người nói nhiều, lan man, lặp đi lặp lại thường là người thiếu kiến thức, hoặc đang cố gắng tỏ ra mình hiểu biết nhưng lại lộ ra sự nông cạn. Câu ca dao này phản ánh một nét văn hóa coi trọng sự tinh tế, trí tuệ và kinh nghiệm sống được tích lũy qua nhiều thế hệ.