Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam thời xưa, gắn liền với tập quán canh tác và sinh hoạt đời sống. Cây mai (hoặc các loại cây ăn quả khác như cau, mít...) thường được trồng quanh nhà. Người xưa quan niệm về sự hữu dụng và thẩm mỹ của cây cối. Một cây cau hay cây ăn quả quá cao sẽ khó chặt, khó hái quả, hoặc cho quả ở trên cao xa tầm tay với, gây bất tiện. Ngược lại, cây quá thấp thì có thể bị trâu bò phá hoại, hoặc cho quả bé, không đáng kể. Vì vậy, một cây mai ở độ cao "nửa mai" (tức là ở mức độ vừa phải, không quá cao, không quá thấp) lẽ ra phải là lý tưởng nhất, vừa cho bóng mát, vừa dễ thu hoạch quả. Tuy nhiên, câu ca lại than thở rằng "nửa mai quá lứa lỡ thời", ám chỉ ngay cả cái "vừa phải" ấy cũng không còn phù hợp, đã "quá lứa" (hết thời để sinh nở, lập gia đình đối với người phụ nữ) và "lỡ thời" (không còn cơ hội, không còn giá trị sử dụng hoặc giá trị thẩm mỹ như mong đợi). Điều này phản ánh quan niệm của xã hội xưa về sự đúng thời, đúng lúc trong mọi việc, đặc biệt là hôn nhân và sinh sản.