Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà tư tưởng trọng nam khinh nữ còn nặng nề và lễ giáo hà khắc. Người phụ nữ, dù thuộc tầng lớp nào, phần lớn đều sống trong khuôn khổ của gia đình, chịu sự quản lý của cha, chồng, con. Ngay cả những người phụ nữ có xuất thân cao quý ("con cậu", "cháu quan") cũng không ngoại lệ. Họ có thể được học hành, ăn mặc tươm tất, nhưng quyền tự do cá nhân, quyền đưa ra quyết định cho cuộc đời mình là rất hạn chế. Cụm từ "phường vải" gợi đến một nơi tụ tập, một không gian công cộng nơi mọi người sinh hoạt, giải trí, hoặc cũng có thể ám chỉ một nhóm người nào đó trong xã hội. Việc "hát đàn nghe chung" có thể hiểu là tham gia vào các hoạt động sinh hoạt cộng đồng, giải trí chung, hoặc cũng có thể ngụ ý sự hòa mình, không có gì nổi bật, không được phép thể hiện cái tôi cá nhân một cách riêng biệt. Câu ca dao này phản ánh thực tế đời sống của phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ có địa vị, khi họ dù có điều kiện hơn người khác nhưng vẫn phải tuân thủ các quy tắc xã hội, không được tự do sống theo ý mình, mà phải "nghe chung" với mọi người.