Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà quyền lực tập trung vào tay vua chúa và tầng lớp địa chủ, quan lại. Họ chiếm hữu phần lớn ruộng đất, tài nguyên thiên nhiên và bóc lột sức lao động của nhân dân thông qua các loại thuế, tô, tức, phu phen tạp dịch nặng nề. Người nông dân, tầng lớp đông đảo nhất trong xã hội, phải làm lụng vất vả quanh năm "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" nhưng vẫn nghèo đói, khốn khổ. Họ phải sống trên mảnh đất mà "vua" ban cho, ăn những "hạt cơm" mà nhà nước thu thuế, chia cho. Sự bất công này đã tích tụ thành lòng oán giận sâu sắc. Câu ca dao là tiếng lòng của những người dân "cùng đinh", không có tư liệu sản xuất, phải nương nhờ vào sự ban ơn (thực chất là sự chiếm đoạt) của giai cấp thống trị. Nó phản ánh thực trạng xã hội phân hóa giàu nghèo, quyền lực không thuộc về người dân lao động, và nỗi bất bình, uất ức khi quyền lợi chính đáng của mình bị tước đoạt. Đây là lời ca thán, lời nguyền rủa cho một kiếp sống cơ cực, không lối thoát trong một xã hội đầy rẫy bất công.