Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kinh nghiệm thực tế của người Việt cổ trong việc quan sát và đối phó với thiên tai, đặc biệt là lũ lụt, một mối đe dọa thường trực đối với nền nông nghiệp lúa nước. 'Hăm ba tháng mười' (23 tháng 10 âm lịch) là thời điểm cuối thu, đầu đông, theo quy luật tự nhiên, nước lũ thường đã rút hoặc giảm bớt. Tuy nhiên, câu ca lại mô tả một trận lụt lớn vào thời điểm này, cho thấy sự biến đổi bất thường của thời tiết hoặc sự kết hợp của nhiều yếu tố gây lũ. 'Ông' và 'bà' ở đây có thể được hiểu là các thế lực siêu nhiên, thần linh cai quản thiên nhiên trong tín ngưỡng dân gian. 'Ông tha' có thể là sự mong muốn hoặc biểu hiện về một phần thiên nhiên ít khắc nghiệt hơn, trong khi 'bà chẳng tha' lại ám chỉ một thế lực mạnh mẽ, dữ dội hơn gây ra tai họa. Hoàn cảnh ra đời của câu ca gắn liền với việc ghi nhớ, cảnh báo về một trận lụt lịch sử hoặc một quy luật bất thường của tự nhiên để con người có thể chuẩn bị và ứng phó, thể hiện sự gắn bó mật thiết giữa đời sống sinh hoạt nông nghiệp và tâm thức dân gian.