Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh chế độ quan lại phong kiến Việt Nam, thời kỳ mà bộ máy hành chính được tổ chức theo hệ thống phẩm hàm từ nhất phẩm đến cửu phẩm. "Lục phẩm" là một cấp bậc trung bình. Theo quy định, quan văn thường đảm nhận các công việc hành chính, ngoại giao, văn hóa, giáo dục, do đó có đời sống vật chất sung túc và uy tín xã hội cao hơn. Họ được gọi là 'quan lớn', có phủ đệ, gia nhân, cuộc sống 'sang trọng'. Ngược lại, quan võ có nhiệm vụ chính là bảo vệ đất nước, giữ gìn an ninh trật tự, tham gia các cuộc chiến. Dù cùng phẩm hàm, họ phải luôn mang theo vũ khí ('gươm') bên mình như một biểu tượng của quyền lực quân sự nhưng cũng là sự sẵn sàng phục vụ, đôi khi là sự hầu hạ. Sự đối lập này phản ánh cách nhìn nhận và phân biệt vai trò giữa hai ngành quan lại trong xã hội, nơi mà yếu tố văn chương, học thức (thể hiện qua quan văn) thường được đề cao hơn sức mạnh quân sự (thể hiện qua quan võ).