Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi người phụ nữ thường có thân phận thấp kém, lệ thuộc vào người đàn ông. Chế độ một vợ một chồng chưa được thực thi nghiêm túc, việc chồng bỏ vợ, lấy vợ lẽ diễn ra khá phổ biến. Bã mía là thứ bỏ đi sau khi đã lấy hết nước, tượng trưng cho người phụ nữ sau khi đã trao hết tình yêu, tuổi xuân cho người đàn ông. Việc bã mía trôi sông gợi lên sự trôi dạt, vô định, không nơi nương tựa. Hành động 'lội theo mà vớt' thể hiện sự níu kéo tuyệt vọng, nhưng sự từ chối phũ phàng 'bỏ bông hoa nhài' cho thấy người đàn ông đã hoàn toàn thay lòng đổi dạ, không còn coi trọng tình nghĩa. Hoa nhài, với hương thơm và vẻ đẹp tinh khiết, tượng trưng cho sự trinh tiết, phẩm giá của người phụ nữ, thứ mà người đàn ông đã cố tình bỏ qua.