Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến xưa, nơi tầng lớp nông dân chiếm đa số và thường xuyên phải đối mặt với cảnh nghèo đói, cơ cực. Cuộc sống phụ thuộc vào nông nghiệp, những vật dụng như cuốc, mai, bình vôi không chỉ là công cụ lao động mà còn là tài sản quý giá, là phương tiện sinh tồn. Việc mất mát liên tiếp những thứ này cho thấy một hoàn cảnh vô cùng túng quẫn, có thể do bị trộm cắp, do thiên tai mất mùa dẫn đến cùng quẫn, hoặc đơn giản là sự hao mòn, mất mát không thể bù đắp trong một cuộc đời lam lũ. Hình ảnh 'dậm chân ba tiếng kêu trời' thể hiện sự tuyệt vọng đỉnh điểm, không còn cách nào khác ngoài việc than trời trách đất. 'Vợ con không có, giữ ngoài mất trong' có thể hiểu theo nhiều cách: hoặc là cuộc sống cô độc, không người thân nương tựa, mất cả chỗ dựa tinh thần; hoặc là tài sản bên ngoài thì mất, vật dụng giữ bên trong cũng không còn, cho thấy sự trắng tay hoàn toàn.