Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát tinh tế của người nông dân Việt Nam xưa. Trong đời sống lao động, đặc biệt là khi làm ruộng, việc di chuyển trên bờ ruộng, luống cày vốn gập ghềnh, trơn trượt là điều thường thấy. Một bước chân sảy, một cú vấp ngã đôi khi có thể kịp thời điều chỉnh lại tư thế, tránh được việc bị ngã sõng soài. Tuy nhiên, lời nói khi đã tuôn ra khỏi miệng thì lại khác. Lời nói ra mang theo ý nghĩ, tình cảm của người nói, nó có thể làm vui lòng người, cũng có thể làm tổn thương người. Một khi lời nói đã gây ra sự tổn thương hay hiểu lầm, việc làm nguôi ngoai, hàn gắn lại mối quan hệ lại khó khăn hơn rất nhiều, đôi khi là không thể. Bối cảnh xã hội xưa, nơi mà lời nói và danh dự cá nhân được coi trọng, càng nhấn mạnh giá trị của việc giữ gìn lời ăn tiếng nói. Do đó, ông cha ta đã đúc kết kinh nghiệm này thành câu ca để nhắc nhở con cháu, đặc biệt là trong các dịp lễ, Tết, hội hè hay những lúc giao tiếp cộng đồng.