Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt. Nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, nên đời sống của người nông dân vốn đã bấp bênh. Cùng với đó là sự áp bức, bóc lột của tầng lớp địa chủ, quan lại. Trong xã hội đó, "số phận" hay "trời" thường được vin vào để giải thích cho những hoàn cảnh khác nhau. Người giàu có càng giàu hơn nhờ của cải tích lũy, nhờ mối quan hệ, hoặc đôi khi là do may mắn. Ngược lại, người nghèo, dù có lao động cật lực, thậm chí có những thiệt thòi về sức khỏe (như "con mắt toét loe" ám chỉ sự khốn cùng, không có điều kiện chữa trị tốt) cũng khó lòng vươn lên. Nó phản ánh kinh nghiệm sống, sự bất lực và cái nhìn bi quan của người dân lao động trước thực tại nghiệt ngã, nơi mà "giàu đi với giầu, nghèo đi với nghèo" dường như là một quy luật tất yếu.