Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này, như nhiều câu ca dao khác, ra đời từ thực tiễn đời sống lao động và sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa. Trong xã hội phong kiến, nơi mà con người thường phải giữ gìn khuôn phép, đạo đức và đặc biệt là giữ gìn sĩ diện, thì việc thừa nhận khuyết điểm hay lỗi lầm là điều không dễ dàng. Tuy nhiên, người xưa cũng rất coi trọng sự chân thật, thẳng thắn. Hình ảnh "soi gương" là một hành động rất phổ biến trong đời sống hàng ngày, dùng để kiểm tra, nhìn nhận lại bản thân. Khi một người có "mặt mũi rỗ lại xấu", việc soi gương sẽ càng làm lộ rõ những khuyết điểm ấy. Câu ca dao mượn hình ảnh đó để châm biếm những người có "khuyết điểm" về phẩm chất, đạo đức nhưng lại không dám nhìn thẳng vào sự thật, cố tình che giấu hoặc phủ nhận. Nó phản ánh kinh nghiệm dân gian về việc nhìn người: người thực sự có khuyết điểm mà không dám đối diện còn đáng trách hơn người có khuyết điểm nhưng biết nhận lỗi và sửa sai. Câu ca dao này có lẽ đã được hình thành trong các cuộc giao tiếp, trò chuyện, hay trong lao động, khi mọi người cùng nhau phê bình, nhắc nhở nhau về thái độ sống.