Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh văn hóa nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Cây thài lài, một loài cây cỏ dại thường mọc ở những nơi đất trống, bờ ruộng, ít được chăm sóc nhưng lại có sức sống mãnh liệt. Người nông dân trong quá trình lao động, gắn bó với đồng ruộng đã quan sát và cảm nhận về loài cây này. Họ liên tưởng đến những con người lao động bình dị, cần cù, âm thầm cống hiến cho xã hội mà không màng danh lợi. Trong một xã hội đề cao sự khiêm nhường, đức hạnh, những hình ảnh ẩn dụ từ thiên nhiên như cây cỏ, loài vật đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho ca dao, dân ca. "Đồng không" tượng trưng cho không gian rộng lớn, có thể là xã hội, cuộc đời, nơi mà mọi người cùng tồn tại và phấn đấu. Việc cây thài lài "mọc giữa" nơi đó, dù không "xanh tốt" như những cây trồng chính, nhưng vẫn "tông" lên một sức sống riêng, thể hiện sự tự tại và giá trị nội tại.