Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng bắt nguồn từ thời kỳ xã hội phong kiến, khi mà quan niệm về vai trò của người phụ nữ trong gia đình còn nhiều ràng buộc. Việc người phụ nữ có thể có những hành vi, lối sống chưa phù hợp với chuẩn mực xã hội hoặc không lo toan việc nhà, vun vén cho gia đình, có thể khiến người chồng cảm thấy phiền muộn và có những lời than thở. Trong đời sống nông nghiệp xưa, người phụ nữ thường được kỳ vọng sẽ đảm đang việc nhà, nội trợ, sinh con đẻ cái, giữ gìn nề nếp gia phong. Nếu người vợ có tính cách hoang dã, không biết lo liệu, thậm chí có những hành vi khó hiểu, khó đoán như 'ma trơi', thì người chồng sẽ cảm thấy mệt mỏi, chán nản. Lời ví von 'trống mới bưng' có thể ám chỉ sự im lặng, thiếu tiếng nói hoặc sự vô dụng ban đầu, sau đó lại tự nâng cao giá trị bản thân 'ngọc như ngà' để đối lập với người vợ như 'ma trơi', thể hiện sự chênh lệch trong nhận thức và mong muốn về một cuộc sống hôn nhân.