Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà thân phận người phụ nữ thường lép vế, phụ thuộc vào người đàn ông và gia đình. Họ thường được ví von với những hình ảnh yếu mềm, mong manh để nói lên sự thiệt thòi, tủi nhục. Hình ảnh "bông cúc" là loài hoa dân dã, tượng trưng cho vẻ đẹp thanh tao nhưng cũng mong manh, dễ tàn. "Trên trang" có thể hiểu là trên bàn trang điểm, nơi nhan sắc được trau chuốt nhưng cũng dễ bị lãng quên nếu không có người nâng niu. Người phụ nữ xưa, dù có nhan sắc, nếu không có duyên phận tốt đẹp, không được gả vào gia đình môn đăng hộ đối hoặc bị chồng chê bai, bạc đãi, thì cuộc đời cũng như "bông cúc trên trang", chỉ còn lại sự cô đơn, buồn tủi. Vế đối "Thân anh như manh chiếu rách bạn hàng bỏ quên" lại nói lên hoàn cảnh của người đàn ông nghèo khổ, không có địa vị trong xã hội. "Manh chiếu rách" là vật dụng đã cũ, không còn giá trị sử dụng, thường bị vứt bỏ hoặc để xó. "Bạn hàng bỏ quên" càng nhấn mạnh sự cô độc, không có ai kết giao, không có ai giúp đỡ. Họ bị xã hội xem thường, xa lánh, cuộc sống vô cùng cơ cực, bế tắc. Sự đối lập này cho thấy cái nhìn bao quát về những phận đời bất hạnh trong xã hội xưa, cả phụ nữ và đàn ông đều có thể rơi vào cảnh ngộ éo le.