Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ tâm tư, tình cảm của người phụ nữ Việt Nam trong xã hội phong kiến xưa, nơi họ thường có thân phận yếu thế và chịu nhiều thiệt thòi. Hình ảnh "hoa rơi" là một ẩn dụ quen thuộc trong văn học dân gian, thường gắn liền với vẻ đẹp mong manh, sớm tàn và số phận bấp bênh. Nó có thể ra đời trong những hoàn cảnh cụ thể như người phụ nữ bị bỏ rơi, phải xa quê hương, hoặc đơn giản là cảm thán về kiếp người phận mỏng. Bối cảnh xã hội với những lễ giáo hà khắc, quan niệm trọng nam khinh nữ đã góp phần tạo nên những lời than thở như thế, phản ánh thực tế cuộc sống và nỗi niềm của người phụ nữ trong lao động, sinh hoạt, và trong các mối quan hệ gia đình, xã hội. Sự ví von này cũng có thể xuất phát từ quan sát đời sống nông nghiệp, nơi những cánh hoa rụng xuống đất, không còn giữ được vẻ đẹp ban đầu, tượng trưng cho sự mất mát, tàn phai.