Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà thân phận người phụ nữ còn nhiều bất hạnh, chịu nhiều thiệt thòi. Chế độ đa thê hoặc việc đàn ông bỏ bê gia đình, ngoại tình không phải là hiếm. Người phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ nghèo, thường không có quyền tự quyết về cuộc sống của mình. Họ phụ thuộc vào người chồng, khi người chồng bỏ đi, họ rơi vào cảnh cùng quẫn. Việc "dụ ẵm đi chơi" có thể ám chỉ việc người chồng đi theo người phụ nữ khác, hoặc đơn giản là bỏ bê công việc, ham chơi bời mà quên đi trách nhiệm với vợ con. "Ban ngày dụ ẵm đi chơi / Ban đêm nó khóc hỡi ơi là trời" là hình ảnh chân thực về sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ đơn thân. Ban ngày đã phải vật lộn kiếm sống, chăm sóc con cái, đến đêm con lại quấy khóc vì thiếu hơi ấm, tình thương của cha, càng làm tăng thêm nỗi tủi cực, xót xa cho người mẹ. Lời than thở "hỡi ơi là trời" là tiếng lòng ai oán, thể hiện sự bất lực trước hoàn cảnh nghiệt ngã, cầu mong một sự thấu hiểu, sẻ chia.