Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn sinh hoạt và kinh nghiệm ứng xử của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, con người thường có những quy tắc và lễ nghi chặt chẽ về trang phục, cử chỉ. Việc "thay quần, thay áo, thay dáng thay dấp" không chỉ là nhu cầu làm đẹp mà còn thể hiện sự thay đổi theo hoàn cảnh, theo vai vế, hoặc để che giấu thân phận. Tuy nhiên, ông cha ta nhận thấy rằng, những biểu hiện bên ngoài ấy rất dễ thay đổi, còn cái "người khôn" – tức là trí tuệ, sự thông minh, cách nhìn nhận vấn đề, bản lĩnh và đạo đức của một con người – lại là thứ cốt lõi, bền vững và khó lòng thay đổi một cách giả tạo. Câu ca dao này ra đời như một lời nhắc nhở, một bài học về cách nhìn người, phân biệt giữa vẻ bề ngoài hào nhoáng và bản chất thực sự bên trong, đồng thời cũng là lời khuyên răn con người hãy giữ gìn và phát huy cái "người khôn" của mình.