Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có lẽ ra đời trong bối cảnh đất nước ta thời xưa thường xuyên có chiến tranh, loạn lạc, hoặc cần người canh gác biên cương. Những người đàn ông khỏe mạnh thường được triều đình hoặc làng xã cử đi trấn giữ những vùng đất xa xôi, hiểm trở, giáp ranh với nước ngoài. Ải quan là nơi kiểm soát giao thương, biên phòng, thường ở những vùng núi cao, biên giới, khí hậu khắc nghiệt và hiểm nguy luôn rình rập. Người phụ nữ ở quê nhà, với thiên chức làm vợ, làm mẹ, làm con gái, thường ở lại hậu phương, chăm lo gia đình, nương rẫy. Nỗi nhớ thương người đi xa, đặc biệt là nỗi lo lắng về sự an nguy của họ khi phải đối mặt với thiên nhiên hoang dã, thú dữ, kẻ thù, và sự cô đơn nơi đất khách quê người, đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho những lời ca dao. "Hoàng hôn khuất nẻo" gợi tả thời khắc chia ly, khi bóng người yêu dần tan biến vào màn đêm, mang theo cả ánh sáng, niềm vui của người ở lại. "Sương tan lạnh lùng" không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn là sự phản chiếu nỗi lòng tê tái, cô đơn, trống trải của người phụ nữ.