Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ nền văn minh lúa nước lâu đời của Việt Nam, nơi nguồn nước và dòng sông đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong đời sống sinh hoạt, sản xuất nông nghiệp. Người nông dân xưa luôn gắn bó mật thiết với con sông, dòng suối để tưới tiêu, sinh hoạt. Họ quan sát dòng nước hàng ngày, hiểu được sự thay đổi của nó. Từ đó, họ mượn hình ảnh dòng nước để nói về tình cảm con người. Khi yêu quý một người, dù người đó có những lúc vụng về, sai sót (như nước đục), ta vẫn có thể thông cảm, bỏ qua, coi như bình thường. Nhưng khi đã không ưa, dù người đó có tốt đẹp đến đâu (như nước trong), ta cũng dễ dàng tìm ra lỗi lầm, soi mói, khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng, khó chịu (như nước chảy giữa dòng mà vẫn thấy dơ). Nó thể hiện kinh nghiệm sống, sự thấu hiểu tâm lý con người trong các mối quan hệ xã hội.