Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca này bắt nguồn từ kinh nghiệm và đời sống sinh hoạt gắn liền với nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Con cuốc (còn gọi là chim đa đa, chim đau) là loài chim quen thuộc, thường kêu vào những lúc đêm khuya hoặc sáng sớm, tiếng kêu vang vọng, ai oán. Trong nền văn hóa lúa nước, tiếng chim cuốc thường gắn liền với mùa màng, với nỗi lo cơm áo gạo tiền của người nông dân. Khi mùa màng bội thu, tiếng cuốc như báo hiệu niềm vui, nhưng khi thất bát, nó lại càng làm tăng thêm nỗi sầu muộn. Câu ca này có lẽ ra đời trong những hoàn cảnh người nông dân phải gánh chịu nhiều tai ương, bất công, dù họ có lao động cật lực, đổ mồ hôi, nước mắt để tạo ra thành quả, nhưng cuối cùng lại bị bóc lột, không được hưởng thành quả lao động, hoặc những lời kêu oan, thỉnh cầu chính đáng của họ cũng không được lắng nghe. Tiếng kêu "ra máu" tượng trưng cho sự tuyệt vọng, nỗi đau đớn tột cùng mà không ai thấu hiểu. Nó phản ánh thực trạng xã hội phong kiến với những tầng lớp áp bức, bóc lột, nơi tiếng nói của người dân lao động thường bị xem nhẹ.