Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam thời xưa, gắn liền với đời sống chăn nuôi, đặc biệt là nuôi chim cảnh. Con cu, con bồ câu thường được nuôi để lấy thịt, lấy trứng hoặc làm cảnh. Tuy nhiên, không phải con vật nào cũng khôn ngoan, biết nghe lời. Có những con vật nuôi lớn lên trở nên ương bướng, thậm chí phá phách, không mang lại lợi ích mà còn tốn kém. "Bỏ cú" tức là bỏ chi phí, công sức, tiền bạc. "Cu ăn cu lớn cu gù cu bay" miêu tả quá trình lớn lên và trở nên tự lập, có phần ngông nghênh của con vật. "Cu say mũ cả áo dài" là hình ảnh ẩn dụ cho sự vênh váo, tự mãn, quên đi nguồn cội. "Cu chê nhà dột phụ hoài duyên em" thể hiện sự bạc bẽo, khinh thường, không còn gắn bó tình cảm với người nuôi (thường ẩn dụ là người thương, người yêu, hoặc gia đình).
Câu ca dao có thể ra đời trong bối cảnh kinh tế khó khăn, khi mỗi đồng tiền, công sức bỏ ra đều quý giá. Nó là lời dặn dò, kinh nghiệm để tránh rơi vào tình cảnh tương tự, vừa tốn kém vừa mang tiếng là nuôi dưỡng kẻ vô ơn.