Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi chiếc áo tơi là vật dụng gắn bó mật thiết với đời sống người dân. Áo tơi được làm từ lá cọ, lá nón hoặc rơm rạ, là phương tiện che mưa, che nắng hiệu quả nhưng cũng rất giản dị, mộc mạc. Nó thường được người nông dân khoác lên mình khi ra đồng, đi làm nương rẫy, hay trong những chuyến đi xa. Giá trị của chiếc áo tơi phụ thuộc hoàn toàn vào thời tiết: khi mưa gió, nó là người bạn đồng hành không thể thiếu; còn khi trời quang mây tạnh, nó trở nên vô dụng và bị gác xó. Chính sự phụ thuộc vào hoàn cảnh này đã khiến người xưa liên tưởng đến thân phận của những con người có địa vị thấp kém, hoặc những người làm công ăn lương, những người phụ thuộc vào ân huệ, sự chiếu cố của người khác. Họ chỉ được coi trọng, được giúp đỡ hay được nhớ đến khi rơi vào cảnh khốn khó, khi người khác cần đến sự phục vụ hay lòng thương hại của họ. Khi cuộc sống êm đềm, họ lại trở nên vô hình, không được ai đoái hoài. Câu ca dao phản ánh một hiện thực xã hội, một cách nhìn nhận về giá trị con người còn nhiều bất công, dựa trên sự vụ lợi và hoàn cảnh.