Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh một thực trạng xã hội tồn tại dai dẳng trong lịch sử Việt Nam, đó là sự phân hóa giàu nghèo và những ảnh hưởng của nó đến các mối quan hệ con người. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, khi mà địa vị xã hội và sự giàu có đóng vai trò quan trọng, nhiều người vì muốn thăng tiến, thay đổi cuộc sống mà sẵn sàng từ bỏ những người bạn, người thân đã từng gắn bó với mình khi còn khó khăn. Nền kinh tế nông nghiệp, mang tính cộng đồng làng xã, coi trọng tình nghĩa láng giềng, thân tộc. Tuy nhiên, khi có những biến động kinh tế, xã hội, hoặc khi một cá nhân bỗng dưng giàu có, vươn lên vị trí cao, họ có xu hướng quên đi cội nguồn, những người đã từng giúp đỡ mình. Câu ca dao ra đời như một lời tự sự, lời than vãn của những người bị bỏ rơi, đồng thời là lời răn đe, nhắc nhở chung cho cả cộng đồng về tầm quan trọng của lòng thủy chung, đạo lý "uống nước nhớ nguồn".