Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi mà các giá trị về ngoại hình và tuổi tác, đặc biệt là đối với người phụ nữ, được đề cao một cách thái quá. Trong một nền văn minh nông nghiệp lúa nước, lao động chân tay là chủ yếu, người phụ nữ phải gánh vác nhiều công việc nặng nhọc từ đồng áng đến việc nhà, sinh nở. Điều này khiến cho nhan sắc của họ bị ảnh hưởng nhanh chóng, già đi trước tuổi so với nam giới vốn ít chịu tác động trực tiếp của việc sinh nở và có thể có những công việc ít nặng nhọc hơn hoặc ít bị nhìn nhận dưới góc độ thẩm mỹ. Quan niệm "nam tả nữ hữu" cùng với vai trò làm vợ, làm mẹ đặt nặng trách nhiệm và sự hy sinh lên người phụ nữ, khiến họ được mong đợi phải đảm đang việc nhà và sinh con đẻ cái. Do đó, "ba mươi" với người phụ nữ xưa đã là cái tuổi không còn son trẻ, không còn giữ được vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ. Trong khi đó, đàn ông ở tuổi "ba mươi" lại được coi là độ tuổi sung sức, chín chắn và "còn xinh" - tức là vẫn còn phong độ, có sức hấp dẫn. Cách ví von "như chình mắm nêm" tuy thô nhưng lại rất hình ảnh, thể hiện sự suy giảm về sắc vóc, sự không còn "ngon" như thời con gái, phản ánh một thực tế xã hội và tư duy nhìn nhận giới trong một giai đoạn lịch sử cụ thể.