Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ nông nghiệp lúa nước. Người nông dân Việt Nam luôn phụ thuộc vào thiên nhiên, đặc biệt là trời đất, vào sự mưa thuận gió hòa để có một mùa màng bội thu. Cuộc sống của họ gắn liền với những thử thách khắc nghiệt từ thiên tai như hạn hán, lũ lụt, bão tố, sâu bệnh. Khi gặp những tai ương này, họ không chỉ tìm cách giải quyết bằng sức lực của mình mà còn cầu nguyện, van xin thần linh, mà cụ thể ở đây là ông trời, để được giúp đỡ. Việc "lạy ông trời" không chỉ là hành động mê tín mà còn thể hiện sự bất lực, nhỏ bé của con người trước vũ trụ bao la và những tai họa khó lường. Họ khẩn cầu ông trời "chớ điếc, đừng đui" bởi lẽ họ tin rằng nếu ông trời nghe thấy và nhìn thấy được những nỗi khổ, những giọt mồ hôi, nước mắt của họ, thì ông trời sẽ động lòng trắc ẩn, sẽ ra tay giúp đỡ, mang lại sự bình an và may mắn. Đây là tiếng lòng của bao kiếp người lam lũ, gửi gắm ước mơ về một cuộc sống tốt đẹp hơn, công bằng hơn, nơi nỗi khổ của họ được lắng nghe và thấu hiểu.