Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế và tập quán xa xưa của người Việt, đặc biệt là trong đời sống nông nghiệp. Trong văn hóa lúa nước, trâu là tài sản quý giá, là đầu cơ nghiệp của người nông dân, gắn liền với công việc đồng áng, cày cấy. Dê cũng là vật nuôi có giá trị. Việc dùng những vật nuôi quý giá này để tế ruồi, một loài côn trùng không mang ý nghĩa tâm linh, không được coi trọng, thậm chí còn gây hại, là hành động vô cùng phi lý. Xưa kia, các nghi lễ cúng bái thường dùng những vật phẩm có giá trị để thể hiện lòng thành kính với thần linh, tổ tiên. Tuy nhiên, việc cúng tế ruồi lại đi ngược lại hoàn toàn với logic đó, nó cho thấy sự tốn kém, lãng phí không cần thiết. Câu ca này ra đời như một lời phê phán, nhắc nhở những người có cách sống, cách làm việc thiếu suy nghĩ, chỉ biết phô trương hình thức, lãng phí tài sản mà không quan tâm đến giá trị thực chất, đến con người đang sống xung quanh. Nó đề cao triết lý sống "lá lành đùm lá rách", "sống trong tương thân tương ái", "chết vinh còn hơn sống nhục" nhưng theo hướng tích cực là trân trọng sự sống và những người xung quanh khi họ còn hiện hữu.