Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến và nửa thuộc địa, khi mà mâu thuẫn giữa giai cấp địa chủ, quan lại với người nông dân lao động vô cùng gay gắt. Cây khế, theo truyền thống, là loại cây dễ trồng, thường có trong vườn nhà hoặc quanh các trang trại, đồn điền. Hành động "trèo lên cây khế mà rung" gợi tả sự nghèo khó, không có đất đai, ruộng vườn, chỉ còn cách bẻ trộm, hái lén những thứ có sẵn. "Khế rụng đùng đùng" là hình ảnh ẩn dụ cho sự lao động vất vả, xao xác, nhưng "chẳng biết khế ai" thể hiện sự bơ vơ, không quyền sở hữu. "Ông cai" là hình tượng đại diện cho tầng lớp thống trị, bóc lột sức lao động của người dân. Lời nói "Khế này khế của ông cai" là lời khẳng định quyền lực, sự chiếm hữu bất công. Câu cuối "Khế vừa ra trái, chị hai có chồng" vừa chỉ tuổi tác của cô gái đã đến lúc lấy chồng theo quan niệm xưa, vừa ngụ ý rằng cuộc đời cô gái cũng sẽ thuộc về người khác, không còn là của mình, giống như trái khế kia.