Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo khá rõ rệt. Những người nông dân nghèo, quanh năm lam lũ, sinh sống trong những ngôi nhà tạm bợ, lợp bằng các vật liệu thô sơ như lá tranh, hoặc thậm chí là những tấm thiếc cũ đã hoen gỉ. Khi mùa mưa đến, những mái nhà này không thể che chắn tốt, nước mưa thấm dột từng chỗ một, tạo nên cảnh tượng buồn thảm. "Dột lon ton" là một hình ảnh rất thực, gợi tả sự nhỏ giọt liên tục, dai dẳng, không dứt. "Ổng bả" là cách gọi chỉ những người giàu có, quyền thế trong làng, những người có khả năng giúp đỡ người khác nhưng lại thường tỏ ra thờ ơ, lạnh lùng. Lời nói "ổng bả không thương nên nói vậy" thể hiện sự cay đắng, oán trách của người nghèo khi họ cảm thấy bị đối xử bất công. Ngược lại, "chớ bà con đâu mà nhìn" lại là lời than thở về sự thiếu vắng tình làng nghĩa xóm, sự vô tâm của những người xung quanh. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao gắn liền với thực tiễn sinh hoạt, là tiếng lòng của những người dân lao động nghèo, phản ánh nỗi khổ, sự tủi nhục và mong muốn được sẻ chia, đồng cảm trong một xã hội còn nhiều bất công.