Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi vai trò và thân phận của người phụ nữ còn rất hạn chế. Họ thường bị gả bán, chịu nhiều khổ cực trong cuộc sống hôn nhân, lao động. Đặc biệt, những người phụ nữ tài sắc nhưng gặp cảnh lỡ làng, bị oan ức hoặc phải sống trong cảnh nghèo khó, cơ cực sẽ cảm thấy nỗi tủi hổ, dằn vặt. Hình ảnh 'trông trăng mà thẹn với trời', 'soi gương mà thẹn với người trong gương' cho thấy họ là người có ý thức về phẩm giá, về sự trong sạch của bản thân, nhưng hoàn cảnh lại không cho phép họ giữ gìn điều đó. 'Thân này đáng giá nghìn vàng' là lời khẳng định giá trị của bản thân, nhưng 'bắt đem dãi nắng dầm sương bấy chầy' lại là sự tố cáo về việc bị đối xử tệ bạc, bị vùi dập. 'Lòng nhiều nỗi đắng cay', 'sầu xây nên thành' là sự biểu đạt đỉnh điểm của nỗi đau khổ, bi kịch tinh thần.