Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ những quan sát tinh tế trong đời sống sinh hoạt của người dân Việt Nam xưa, đặc biệt là trong môi trường nông thôn. Trong xã hội cũ, việc tiếp xúc giữa nam và nữ thường có những giới hạn nhất định. Con người thường chỉ có thể quan sát nhau từ xa trong các lễ hội, chợ phiên, hoặc khi cùng làm việc ngoài đồng. Ấn tượng ban đầu về một người thường dựa vào dáng vóc, trang phục, hoặc cách đi đứng khi còn ở khoảng cách xa. Có thể hình ảnh "cô nàng" ở đây ám chỉ một người có dáng vẻ thanh thoát, ăn mặc có phần chỉn chu, gây ấn tượng tốt đẹp ban đầu. Tuy nhiên, khi đến gần, những đặc điểm về khuôn mặt, cử chỉ, hay lời nói lại bộc lộ sự khác biệt so với hình dung ban đầu, có thể là sự đơn điệu, thiếu sức sống hoặc những nét không mấy ưa nhìn. Câu ca thể hiện kinh nghiệm dân gian về việc "trông mặt mà bắt hình dong" nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng vẻ ngoài không phải là tất cả, và sự chân thực, bản chất mới là điều quan trọng.