Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và sinh hoạt tình cảm của người Việt xưa, đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Trong bối cảnh mà hôn nhân thường do gia đình sắp đặt, hoặc khi con người còn ít kinh nghiệm sống, việc đặt hết hy vọng vào một mối lương duyên hay một người bạn đời là điều dễ hiểu. Họ gửi gắm những ước mơ về một cuộc sống hạnh phúc, một tình yêu đẹp đẽ, thủy chung, nồng nàn như hương quế, hương lan. Tuy nhiên, thực tế cuộc sống đôi khi lại nghiệt ngã, họ có thể gặp phải những người chồng bội bạc, những cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hoặc những cám dỗ giả tạo. Những lời than thở này phản ánh nỗi đau, sự thất vọng của họ khi những kỳ vọng đẹp đẽ bị vỡ tan tành, giống như bức tranh đẹp bị lem luốc, hay những đóa hoa đẹp bị úa tàn. Nó là tiếng lòng chung của nhiều người phụ nữ, được truyền tụng qua nhiều thế hệ, thể hiện kinh nghiệm dân gian về việc cảnh giác trước những lời ong bướm, những vẻ ngoài hào nhoáng nhưng rỗng tuếch.