Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với hình ảnh gánh gồng vất vả. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, việc gánh lúa, gánh phân, gánh nước, hay gánh củi là hoạt động thường ngày. Đôi vai là bộ phận chịu tải chính, và khi gánh quá sức, vai sẽ "chồn", tức là mỏi nhừ, không thể tiếp tục. Từ hình ảnh thực tế ấy, ông cha ta liên hệ với lời ăn tiếng nói. Người xưa quan niệm lời nói khôn ngoan là lời nói có giá trị, cô đọng, đúng thời điểm. Trái lại, người nói nhiều, nói dai, nói những điều không cần thiết, dù có thông minh đi nữa cũng không làm người khác nể phục, thậm chí còn bị xem là khoe mẽ, vô duyên. Câu ca dao phản ánh quan niệm thẩm mỹ và đạo đức trong giao tiếp của người Việt, đề cao sự khiêm tốn, chừng mực và trí tuệ.