Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa. Bã mía, sau khi đã ép lấy nước, trở nên vô giá trị, xơ xác và thường bị bỏ đi hoặc dùng làm chất đốt. Việc bã mía trôi sông tượng trưng cho những thứ bỏ đi, những thứ không còn giá trị sử dụng hoặc đã qua thời kỳ đỉnh cao. Ngược lại, hoa lài, dù nhỏ bé nhưng lại mang hương thơm ngát, là biểu tượng cho cái đẹp, cái tinh túy, cái có giá trị văn hóa, thẩm mỹ. Quan sát sự đối lập giữa bã mía trôi sông và bông hoa lài, ông cha ta đã đúc kết nên bài học về sự lựa chọn. Trong cuộc sống, con người luôn phải đối mặt với nhiều lựa chọn, có những thứ bề ngoài có vẻ hấp dẫn nhưng thực chất lại rỗng tuếch, có những thứ tưởng chừng giản dị nhưng lại mang giá trị sâu sắc. Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội nông nghiệp lúa nước, nơi mà sự khôn ngoan trong nhận định giá trị và lựa chọn những gì tốt đẹp, bền vững là yếu tố quan trọng để tồn tại và phát triển. Nó phản ánh lối sống trọng tình, trọng nghĩa, coi trọng giá trị đích thực của con người Việt Nam.